登宁和岭

宋代 洪适
初识宁和岭,有怀占梦时。闻诗千里隔,断织九京悲。 草木应相记,烟云浑异宜。西风袭怀抱,泪睫不胜垂。
chū shí níng lǐng   yǒu huái 怀 zhān mèng shí wén shī qiān duàn   zhī jiǔ jīng bēi    
cǎo yīng xiāng   yān yún hún fēng 西 huái bào 怀 lèi   jié shèng chuí