登寧和嶺

宋代 洪适
初識寧和嶺,有懷占夢時。聞詩千里隔,斷織九京悲。 草木應相記,煙雲渾異宜。西風襲懷抱,淚睫不勝垂。
chū shí níng lǐng   yǒu huái zhān mèng shí wén shī qiān duàn   zhī jiǔ jīng bēi    
cǎo yīng xiāng   yān yún hún fēng 西 huái bào lèi   jié shèng chuí