登南楼二首

宋代 吴芾
新敞南楼百尺雄,一溪遥跨两长虹。 青山叠叠登临外,碧瓦鳞鳞指顾中。 倦客自怜如倦翼,归心长是逐归鸿。 凭高幸与宾僚共,酒盏何妨为我空。
xīn chǎng nán lóu bǎi chǐ xióng   yáo kuà liǎng cháng hóng
qīng shān dié dié dēng lín wài   lín lín zhǐ zhōng
juàn lián juàn   guī xīn cháng shì zhú guī hóng 鸿
píng gāo xìng bīn liáo gòng   jiǔ zhǎn fáng wèi kōng