登楼望月二首

唐代 刘辟
圆月当新霁,高楼见最明。素波流粉壁,丹桂拂飞甍。 下瞰千门静,旁观万象生。梧桐窗下影,乌鹊槛前声。 啸逸刘琨兴,吟资庾亮情。游人莫登眺,迢递故乡程。 皎洁三秋月,巍峨百丈楼。下分征客路,上有美人愁。 帐卷芙蓉带,帘褰玳瑁钩。倚窗情渺渺,凭槛思悠悠。 未得金波转,俄成玉箸流。不堪三五夕,夫婿在边州。
yuán yuè dāng xīn   gāo lóu jiàn zuì míng liú fěn   dān guì fēi méng
xià kàn qiān mén jìng   páng guān wàn xiàng shēng tóng chuāng xià yǐng   què kǎn qián shēng
xiào liú kūn xīng   yín liàng qíng yóu rén dēng tiào   tiáo xiāng chéng
jiǎo jié sān qiū yuè   wēi é bǎi zhàng lóu xià fēn zhēng   shàng yǒu měi rén chóu
zhàng juǎn róng dài   lián qiān dài mào gōu chuāng qíng miǎo miǎo   píng kǎn yōu yōu
wèi jīn zhuǎn   é chéng zhù liú kān sān   婿 zài biān zhōu