登楼书感 其一

明代 庞尚鹏
秋霁独登楼,谁家夜吹笛。酷暑避严风,敢借回天力。 芝兰入我怀,胸中无荆棘。安得素心人,对床风雨夕。
qiū dēng lóu   shuí jiā chuī shǔ yán fēng   gǎn jiè huí tiān
zhī lán huái 怀   xiōng zhōng jīng ān xīn rén   duì chuáng fēng