登楼

宋代 文天祥
茫茫地老与天荒,如此男儿铁石肠。 七十日来浮海道,三千里外望江乡。 高鸿尚觉心期阔,蹇马何堪脚迹长。 独自登楼时拄颊,山川在眼泪浪浪。
máng máng lǎo tiān huāng   nán ér tiě shí cháng  
shí lái hǎi dào   sān qiān wài wàng jiāng xiāng  
gāo hóng 鸿 shàng jué xīn kuò   jiǎn kān jiǎo zhǎng  
dēng lóu shí zhǔ jiá   shān chuān zài yǎn lèi làng làng