登积庆寺阁

元代 贝琼
层楼何巍哉,金碧中突兀。俯见百里外,山断平野阔。 青天倾东南,伯气忽已灭。忆作皇庆初,六合既同辙。 眷兹葭菼中,鬼二成观阙。我来属丧乱,彷佛大业末。 奔窜虽云苦,登眺亦颇悦。居庸不可见,太华才一发。 故乡今何如,路险复霜雪。苍苍白日晚,目送归鸟没。
céng lóu wēi zāi   jīn zhōng jiàn bǎi wài   shān duàn píng kuò
qīng tiān qīng dōng nán   miè zuò huáng qìng chū   liù tóng zhé
juàn jiā tǎn zhōng   guǐ èr chéng guān quē lái shǔ sāng luàn   páng
bēn cuàn suī yún   dēng tiào yuè yōng jiàn   tài huá cái
xiāng jīn   xiǎn shuāng xuě cāng cāng bái wǎn   sòng guī niǎo méi