登積慶寺閣

元代 貝瓊
層樓何巍哉,金碧中突兀。俯見百里外,山斷平野闊。 青天傾東南,伯氣忽已滅。憶作皇慶初,六合既同轍。 眷茲葭菼中,鬼二成觀闕。我來屬喪亂,彷佛大業末。 奔竄雖雲苦,登眺亦頗悅。居庸不可見,太華才一發。 故鄉今何如,路險復霜雪。蒼蒼白日晚,目送歸鳥沒。
céng lóu wēi zāi   jīn zhōng jiàn bǎi wài   shān duàn píng kuò
qīng tiān qīng dōng nán   miè zuò huáng qìng chū   liù tóng zhé
juàn jiā tǎn zhōng   guǐ èr chéng guān quē lái shǔ sāng luàn   páng
bēn cuàn suī yún   dēng tiào yuè yōng jiàn   tài huá cái
xiāng jīn   xiǎn shuāng xuě cāng cāng bái wǎn   sòng guī niǎo méi