登金山留玉阁
高阁一凭眺,苍茫太古情。天疑入海尽,潮欲挟山行。
芳草金陵渡,斜阳铁瓮城。乡关杳何处,向晚客愁生。
gāo
高
gé
阁
yī
一
píng
凭
tiào
眺
,
cāng
苍
máng
茫
tài
太
gǔ
古
qíng
情
tiān
。
yí
天
rù
疑
hǎi
入
jǐn
海
cháo
尽
,
yù
潮
xié
欲
shān
挟
xíng
山
行
。
fāng
芳
cǎo
草
jīn
金
líng
陵
dù
渡
,
xié
斜
yáng
阳
tiě
铁
wèng
瓮
chéng
城
xiāng
。
guān
乡
yǎo
关
hé
杳
chǔ
何
xiàng
处
,
wǎn
向
kè
晚
chóu
客
shēng
愁
生
。