登剑南西川门感怀

宋代 陆游
自古高楼伤客情,更堪万里望吴京。 故人不见暮云合,客子欲归春水生。 瘴疠连年须药石,退藏无地著柴荆。 诸公勉书平戎策,投老深思看太平。
gāo lóu shāng qíng   gèng kān wàn wàng jīng  
rén jiàn yún   guī chūn shuǐ shēng  
zhàng lián nián yào shí   tuì 退 cáng zhù chái jīng  
zhū gōng miǎn shū píng róng   tóu lǎo shēn kàn tài píng