登荐福寺山亭

宋代 刘敞
时事如不闻,烦襟尚郁怫。高亭一何壮,俾我遗外物。 是时夏景初,竹树雨飘拂。燕雀飞檐楹,喧争互强倔。 世纷类如此,小大何得失。始知绝群动,方外真有佛。 此地可终隐,不惟谢炎郁。逍遥鞭其后,岂恨久蟠屈。
shí shì wén   fán jīn shàng gāo tíng zhuàng   wài
shì shí xià jǐng chū   zhú shù piāo yàn què fēi yán yíng   xuān zhēng qiáng jué
shì fēn lèi   xiǎo de shī shǐ zhī jué qún dòng   fāng wài zhēn yǒu
zhōng yǐn   wéi xiè yán xiāo yáo biān hòu   hèn jiǔ pán