登黄鹤楼次补山韵

清代 姚鼐
夷陵西望巴山连,大江出空如堕悬。奔流一抺蹙沧海,大别黄鹄横障天。 导江至此一夹束,潆洄衣带高楼前。忆昔赤乌始筑邑,凭轩雷鼓空江填。 此閒开势自明远,钓台樊口谁能贤。一朝金雁瘗吴郡,何殊穗帐临漳川。 高楼千载几兴复,传芭士女徒哀怜。因山命名义自当,俗说讵可丹青传。 虞翻地下应大笑,孰逢黄鹤骑飞仙。我闻谯郡戴仲若,往往野服从䰻畋。 仙人母乃即此是,惜哉林壑空苍烟。农部腹中有武库,瘴乡幕府尝周旋。 罙入深穴缚虎子,欲效左手如羊牵。正当千里纵黄鹄,岂将一渚从栖鸢。 嗟余年往道亦废,顾思暇豫偷安便。陪君欲鼓潇湘柁,湖南未到秋云边。 汉口暮见楼雉影,江风晓踏蛟龙涎。晴空孑孑上反宇,天幕澹澹垂重渊。 无心坐见白云灭,屹立惟有苍山坚。人閒万事不须说,跂足当楼聊醉眠。
líng 西 wàng shān lián   jiāng chū kōng duò xuán bēn liú mèi cāng hǎi   bié huáng héng zhàng tiān    
dǎo jiāng zhì jiā shù   yíng huí dài gāo lóu qián chì shǐ zhù píng   xuān léi kōng jiāng tián    
xián kāi shì míng yuǎn   diào tái fán kǒu shuí néng xián zhāo jīn yàn jùn   shū suì zhàng lín zhāng chuān    
gāo lóu qiān zǎi xīng   chuán shì āi lián yīn shān mìng míng dāng   shuō dān qīng chuán    
fān xià yīng xiào   shú féng huáng fēi xiān wén qiáo jùn dài zhòng ruò wǎng   wǎng cóng tián    
xiān rén nǎi shì   zāi lín kōng cāng yān nóng zhōng yǒu zhàng   xiāng cháng zhōu xuán    
shēn xué   xiào zuǒ shǒu yáng qiān zhèng dāng qiān zòng huáng   jiāng zhǔ cóng yuān    
jiē nián wǎng dào fèi   xiá tōu ān biàn 便 péi jūn xiāo xiāng duò   nán wèi dào qiū yún biān    
hàn kǒu jiàn lóu zhì yǐng   jiāng fēng xiǎo jiāo lóng xián qíng kōng jié jié shàng fǎn tiān   dàn dàn chuí zhòng yuān    
xīn zuò jiàn bái yún miè   wéi yǒu cāng shān jiān rén xián wàn shì shuō   dāng lóu liáo zuì mián