登黃鶴樓次補山韻

清代 姚鼐
夷陵西望巴山連,大江出空如墮懸。奔流一抺蹙滄海,大別黃鵠橫障天。 導江至此一夾束,瀠洄衣帶高樓前。憶昔赤烏始築邑,憑軒雷鼓空江填。 此閒開勢自明遠,釣台樊口誰能賢。一朝金雁瘞吳郡,何殊穗帳臨漳川。 高樓千載幾興復,傳芭士女徒哀憐。因山命名義自當,俗說詎可丹青傳。 虞翻地下應大笑,孰逢黃鶴騎飛仙。我聞譙郡戴仲若,往往野服從䰻畋。 仙人母乃即此是,惜哉林壑空蒼煙。農部腹中有武庫,瘴鄉幕府嘗周旋。 罙入深穴縛虎子,欲效左手如羊牽。正當千里縱黃鵠,豈將一渚從棲鳶。 嗟餘年往道亦廢,顧思暇豫偷安便。陪君欲鼓瀟湘柁,湖南未到秋雲邊。 漢口暮見樓雉影,江風曉踏蛟龍涎。晴空孑孑上反宇,天幕澹澹垂重淵。 無心坐見白雲滅,屹立惟有蒼山堅。人閒萬事不須說,跂足當樓聊醉眠。
líng 西 wàng shān lián   jiāng chū kōng duò xuán bēn liú mèi cāng hǎi   bié huáng héng zhàng tiān    
dǎo jiāng zhì jiā shù   yíng huí dài gāo lóu qián chì shǐ zhù píng   xuān léi kōng jiāng tián    
xián kāi shì míng yuǎn   diào tái fán kǒu shuí néng xián zhāo jīn yàn jùn   shū suì zhàng lín zhāng chuān    
gāo lóu qiān zǎi xīng   chuán shì āi lián yīn shān mìng míng dāng   shuō dān qīng chuán    
fān xià yīng xiào   shú féng huáng fēi xiān wén qiáo jùn dài zhòng ruò wǎng   wǎng cóng tián    
xiān rén nǎi shì   zāi lín kōng cāng yān nóng zhōng yǒu zhàng   xiāng cháng zhōu xuán    
shēn xué   xiào zuǒ shǒu yáng qiān zhèng dāng qiān zòng huáng   jiāng zhǔ cóng yuān    
jiē nián wǎng dào fèi   xiá tōu ān biàn 便 péi jūn xiāo xiāng duò   nán wèi dào qiū yún biān    
hàn kǒu jiàn lóu zhì yǐng   jiāng fēng xiǎo jiāo lóng xián qíng kōng jié jié shàng fǎn tiān   dàn dàn chuí zhòng yuān    
xīn zuò jiàn bái yún miè   wéi yǒu cāng shān jiān rén xián wàn shì shuō   dāng lóu liáo zuì mián