登独秀台和徐意一韵

宋代 李曾伯
老树凭高看,幽禽向静听。 霜轻冬意薄,日正午阴停。 榻侧从他鼾,江头自独醒。 居然山是似,环雇等繁星。
lǎo shù píng gāo kàn   yōu qín xiàng jìng tīng
shuāng qīng dōng báo   zhèng yīn tíng
cóng hān   jiāng tóu xǐng
rán shān shì shì   huán děng fán xīng