登垂虹亭二首 其二

宋代 周密
岸草江花万古春,感今怀昔最伤神。不知一片垂虹月,照却凭栏几许人。
àn cǎo jiāng huā wàn chūn   gǎn jīn huái 怀 zuì shāng shén zhī piàn chuí hóng yuè zhào   què píng lán rén