登垂虹亭二首 其二
岸草江花萬古春,感今懷昔最傷神。不知一片垂虹月,照卻憑欄幾許人。
àn
岸
cǎo
草
jiāng
江
huā
花
wàn
萬
gǔ
古
chūn
春
,
gǎn
感
jīn
今
huái
懷
xī
昔
zuì
最
shāng
傷
shén
神
bù
。
zhī
不
yī
知
piàn
一
chuí
片
hóng
垂
yuè
虹
zhào
月
,
què
照
píng
卻
lán
憑
jǐ
欄
xǔ
幾
rén
許
人
。