登北高峰一首

宋代 周紫芝
鼓楫去故里,携孥客东吴。湖山森照耀,鱼鸟相嬉娱。 举目见两高,欲上徒嗟吁。人言不可往,无路登云衢。 尽力贾馀勇,遂复酬宿逋。白鸟入苍烟,灭没在太虚。 晓日沸晹谷,万川纳归墟。海门豁中开,怒涛喧朝晡。 尽注百丈江,拱揖朝伍胥。银湖大如许,仅可方覆盂。 诸峰如培塿,琐细不足图。寸眸一俯仰,八极无遗馀。 第恨苍凉日,悠悠迫悬车。临风一怅惘,言旋戒危涂。
  xié dōng shān sēn zhào yào 耀   niǎo xiāng    
jiàn liǎng gāo   shàng jiē rén yán wǎng   dēng yún    
jìn jiǎ yǒng   suì chóu 宿 bái niǎo cāng yān miè   zài tài    
xiǎo fèi   wàn chuān guī hǎi mén huō zhōng kāi   tāo xuān cháo    
jǐn zhù bǎi zhàng jiāng   gǒng cháo yín jǐn   fāng    
zhū fēng péi lǒu   suǒ cùn móu yǎng      
hèn cāng liáng   yōu yōu xuán chē lín fēng chàng wǎng yán   xuán jiè wēi