登北高峰一首

宋代 周紫芝
鼓楫去故里,攜孥客東吳。湖山森照耀,魚鳥相嬉娛。 舉目見兩高,欲上徒嗟吁。人言不可往,無路登雲衢。 盡力賈餘勇,遂復酬宿逋。白鳥入蒼煙,滅沒在太虛。 曉日沸晹谷,萬川納歸墟。海門豁中開,怒濤喧朝晡。 盡注百丈江,拱揖朝伍胥。銀湖大如許,僅可方覆盂。 諸峰如培塿,瑣細不足圖。寸眸一俯仰,八極無遺餘。 第恨蒼涼日,悠悠迫懸車。臨風一悵惘,言旋戒危塗。
  xié dōng shān sēn zhào yào 耀   niǎo xiāng    
jiàn liǎng gāo   shàng jiē rén yán wǎng   dēng yún    
jìn jiǎ yǒng   suì chóu 宿 bái niǎo cāng yān miè   zài tài    
xiǎo fèi   wàn chuān guī hǎi mén huō zhōng kāi   tāo xuān cháo    
jǐn zhù bǎi zhàng jiāng   gǒng cháo yín jǐn   fāng    
zhū fēng péi lǒu   suǒ cùn móu yǎng      
hèn cāng liáng   yōu yōu xuán chē lín fēng chàng wǎng yán   xuán jiè wēi