登白云绝顶

宋代 刘过
雨罢新晴怯宿寒,一帘秋色满阑干。 欲穷大地三千界,须上高峰八百盘。 累世避人秦妇子,一时惊客汉衣冠, 尘寰元有清吟处,便作三山蓬岛看。
xīn qíng qiè 宿 hán   lián qiū mǎn lán gān
qióng sān qiān jiè   shàng gāo fēng bǎi pán
lěi shì rén qín   shí jīng hàn guān  
chén huán yuán yǒu qīng yín chù   biàn 便 zuò sān shān péng dǎo kàn