登白雲絕頂

宋代 劉過
雨罷新晴怯宿寒,一簾秋色滿闌干。 欲窮大地三千界,須上高峰八百盤。 累世避人秦婦子,一時驚客漢衣冠, 塵寰元有清吟處,便作三山蓬島看。
xīn qíng qiè 宿 hán   lián qiū mǎn 滿 lán gān
qióng sān qiān jiè   shàng gāo fēng bǎi pán
lěi shì rén qín   shí jīng hàn guān  
chén huán yuán yǒu qīng yín chù   biàn 便 zuò sān shān péng dǎo kàn