德久送沙噀信笔为谢

宋代 许及之
海物惟错群分命,并海馋涎为物病。采拾烹煮如撷蔬,岂念含灵钧物性。 就中水母为最蠢,以虾作眼资汲引。虾入罔罟自不知,水母浮悠亦良窘。 其间墨鱼工吐墨,以墨自蔽潮水黑。潮来舟人如拾块,贩者填街卖乌贼。 沙噀噀沙巧藏身,伸缩自如故纳新。穴居浮沫儿童识,探取累累如有神。 钧之并海无所闻,吾乡专美独擅群。外脆中膏美无度,调之滑甘至芳辛。 年来都下为鲜囿,独此相忘最云久。转庵何自得此奇,惠我百辈急呼酒。 人生有欲被舌瞒,齿亦有好难具论。忻兹脆美一饷许,忏悔未已滋念根。 拟问转庵所从得,访寻不惜百金直。岂非近悟圣化诗,望兹尤物令人识。 绿衣在旁忽冁然,蝤蛑取笑却可怜。
hǎi wéi cuò qún fēn mìng   bìng hǎi chán xián wèi bìng cǎi shí pēng zhǔ xié shū   niàn hán líng jūn xìng    
jiù zhōng shuǐ wèi zuì chǔn   xiā zuò yǎn yǐn xiā wǎng zhī shuǐ   yōu liáng jiǒng    
jiān gōng   cháo shuǐ hēi cháo lái zhōu rén shí kuài fàn   zhě tián jiē mài zéi    
shā xùn xùn shā qiǎo cáng shēn   shēn suō xīn xué ér tóng shí tàn   lěi lěi yǒu shén    
jūn zhī bìng hǎi suǒ wén   xiāng zhuān měi shàn qún wài cuì zhōng gāo měi diào   zhī huá gān zhì fāng xīn    
nián lái xià wèi xiān yòu   xiāng wàng zuì yún jiǔ zhuǎn ān huì   bǎi bèi jiǔ    
rén shēng yǒu bèi shé mán   chǐ 齿 yǒu hǎo nán lùn xīn cuì měi xiǎng chàn   huǐ wèi niàn gēn    
wèn zhuǎn ān suǒ cóng   fǎng 访 xún bǎi jīn zhí fēi jìn shèng huà shī wàng   yóu lìng rén shí    
绿 zài páng chǎn rán   yóu móu xiào què lián