德久送沙噀信筆為謝

宋代 許及之
海物惟錯群分命,並海饞涎為物病。採拾烹煮如擷蔬,豈念含靈鈞物性。 就中水母為最蠢,以蝦作眼資汲引。蝦入罔罟自不知,水母浮悠亦良窘。 其間墨魚工吐墨,以墨自蔽潮水黑。潮來舟人如拾塊,販者填街賣烏賊。 沙噀噀沙巧藏身,伸縮自如故納新。穴居浮沫兒童識,探取累累如有神。 鈞之並海無所聞,吾鄉專美獨擅群。外脆中膏美無度,調之滑甘至芳辛。 年來都下為鮮囿,獨此相忘最雲久。轉庵何自得此奇,惠我百輩急呼酒。 人生有欲被舌瞞,齒亦有好難具論。忻茲脆美一餉許,懺悔未已滋念根。 擬問轉庵所從得,訪尋不惜百金直。豈非近悟聖化詩,望茲尤物令人識。 綠衣在旁忽囅然,蝤蛑取笑卻可憐。
hǎi wéi cuò qún fēn mìng   bìng hǎi chán xián wèi bìng cǎi shí pēng zhǔ xié shū   niàn hán líng jūn xìng    
jiù zhōng shuǐ wèi zuì chǔn   xiā zuò yǎn yǐn xiā wǎng zhī shuǐ   yōu liáng jiǒng    
jiān gōng   cháo shuǐ hēi cháo lái zhōu rén shí kuài fàn   zhě tián jiē mài zéi    
shā xùn xùn shā qiǎo cáng shēn   shēn suō xīn xué ér tóng shí tàn   lěi lěi yǒu shén    
jūn zhī bìng hǎi suǒ wén   xiāng zhuān měi shàn qún wài cuì zhōng gāo měi diào   zhī 調 huá gān zhì fāng xīn    
nián lái xià wèi xiān yòu   xiāng wàng zuì yún jiǔ zhuǎn ān huì   bǎi bèi jiǔ    
rén shēng yǒu bèi shé mán   chǐ yǒu hǎo nán lùn xīn cuì měi xiǎng chàn   huǐ wèi niàn gēn    
wèn zhuǎn ān suǒ cóng   fǎng xún bǎi jīn zhí fēi jìn shèng huà shī wàng   yóu lìng rén shí    
zài páng chǎn rán   yóu móu xiào què lián