得节盦海上书却寄

清代 顾印愚
代不数人能几见,去去江空岁年晚。闭门一字不堪煮,无补费神诗作蹇。 西风尽夕城满尘,带水沸潮消息断。十七柳凋十桂爨,更问菱湖与桐馆。 风花一瞥旋成毁,那及黄楼丑魏衍。书来海上如说梦,自在人间已枯菀。 断云含雨向何许,泪眼不晴天不管。布衣许身老转拙,失计残年难饱饭。 履綦故蹊绿苔满,子宁不来梦当返,小别千年万山远。
dài shù rén néng jiàn   jiāng kōng suì nián wǎn mén kān zhǔ   fèi shén shī zuò jiǎn    
西 fēng jìn chéng mǎn chén   dài shuǐ fèi cháo xiāo xi duàn shí liǔ diāo shí guì cuàn gèng   wèn líng tóng guǎn    
fēng huā piē xuán chéng huǐ   huáng lóu chǒu wèi yǎn shū lái hǎi shàng shuō mèng   zai rén jiān wǎn    
duàn yún hán xiàng   lèi yǎn qíng tiān guǎn shēn lǎo zhuǎn zhuō shī   cán nián nán bǎo fàn    
绿 tái mǎn   zi níng lái mèng dāng fǎn   xiǎo bié qiān nián wàn shān yuǎn