得寒还札

明代 释函可
敢向寒边叹索居,衰残难执化人裾。曾同一窖终怜雪,已到中天却寄书。 生死既分情倍切,去留虽异罪仍俱。竹林未便成荒棘,珍重逢人莫谩歔。
gǎn xiàng hán biān tàn suǒ   shuāi cán nán zhí huà rén céng tóng jiào zhōng lián xuě   dào zhōng tiān què shū    
shēng fēn qíng bèi qiē   liú suī zuì réng zhú lín wèi biàn chéng 便 huāng zhēn   chóng féng rén mán