得古梅两枝

宋代 戴复古
老干百年久,从教花事迟。 似枯元不死,因病反成奇。 玉破稀疏蕊,苔封古怪枝。 谁能知我意,相对岁寒时。
lǎo gàn bǎi nián jiǔ   cóng jiào huā shì chí
shì yuán   yīn bìng fǎn chéng
shū ruǐ   tái fēng guài zhī
shuí néng zhī   xiāng duì suì hán shí