得大名报后上疏乞休 其一

明代 王世贞
十年垂钓卷空纶,主圣能容草莽臣。蕙带不谙朱绂好,衡门翻怯紫泥新。 传来似是天雄节,到了酬它地肺身。一掬松楸清泪满,可容挥洒向京尘。
shí nián chuí diào juǎn kōng lún   zhǔ shèng néng róng cǎo mǎng chén huì dài ān zhū hǎo héng   mén fān qiè xīn    
chuán lái shì shì tiān xióng jié   dào le chóu fèi shēn sōng qiū qīng lèi mǎn   róng huī xiàng jīng chén