得大名报后上疏乞休 其二

明代 王世贞
病惊除目到沧洲,懒愧浮名入帝州。一物转劳天地德,馀生不傍古今愁。 徵车罢后残黄犊,退艗停时稳白鸥。但语世情吾任老,即妨身计总何求。
bìng jīng chú dào cāng zhōu   lǎn kuì míng zhōu zhuǎn láo tiān   shēng bàng jīn chóu    
zhēng chē hòu cán huáng   tuì 退 tíng shí wěn bái ōu dàn shì qíng rèn lǎo   fáng shēn zǒng qiú