答张子卿秀才

宋代 梅尧臣
茫茫九土中,天网该时秀。 有凤不收罗,有麟不获狩。 贤豪为咨嗟,都邑诵琼琇。 而我当是时,欲见恨未遘。 忽过广平居,遇子乃邂逅。 怀中二新篇,幸出洗昏瞀。 一美韩公子,一语南方寇, 铿然青琅玕,交戛风雨骤。 辄用告众多,亦未甚便售。 固知至珍物,不入市井贸。 昨朝惊扉鸣,始悟子来扣。 钜编高贮襟,细卷仍函袖。 麻衣踏犀靴,再拜谨以授。 因之重感怆,世德实有旧。 文体古为徒,家声喜能又。 其间赞愚辞,愧累将恐诟。 摩拂李杜光,诚与日月斗。 退之心伏降,安得此孤陋。 岂能造春荣,岂解易星宿。 一身犹寒饥,生未饱蔾豆。 高高河汉流,肯下借湔漱。 虫鱼傥无施,捉撮不乖缪。 聊此慰穷愁,文章终莫就。 庭前枯石榴,寒雀并清昼。 逍遥独咏歌,寄翼与报酬。
máng máng jiǔ zhōng   tiān wǎng gāi shí xiù  
yǒu fèng shōu luó   yǒu lín huò shòu  
xián háo wèi jiē   sòng qióng xiù  
ér dàng shì shí   jiàn hèn wèi gòu  
guò guǎng 广 píng   zi nǎi xiè hòu  
huái 怀 zhōng èr xīn piān   xìng chū hūn mào  
měi hán gōng   nán fāng kòu  
kēng rán qīng láng gān   jiāo jiá fēng zhòu  
zhé yòng gào zhòng duō   wèi shén biàn 便 shòu  
zhī zhì zhēn   shì jǐng mào  
zuó cháo jīng fēi míng   shǐ lái kòu  
biān gāo zhù jīn   juǎn réng hán xiù  
xuē   zài bài jǐn shòu  
yīn zhī zhòng gǎn chuàng   shì shí yǒu jiù  
wén wèi   jiā shēng néng yòu  
jiān zàn   kuì lèi jiāng kǒng gòu  
guāng   chéng yuè dòu  
tuì 退 zhī xīn jiàng   ān lòu  
néng zào chūn róng   jiě xīng xiù 宿  
shēn yóu hán   shēng wèi bǎo dòu  
gāo gāo hàn liú   kěn xià jiè jiān shù  
chóng tǎng shī   zhuō cuō guāi miù  
liáo wèi qióng chóu   wén zhāng zhōng jiù  
tíng qián shí liú   hán què bìng qīng zhòu  
xiāo yáo yǒng   bào chou