答赠张大允文

明代 王世贞
老夫自解金陵棘,不贷头颅镜中白。五言长城拉攞坏,千尺糟丘干欲坼。 卖身但拟作佛奴,拄口何曾问欢伯。汝父差贪子云字,世人任学廷尉客。 商声嘹亮动金石,尺素错落蟠银钩。自云于世无所求,但愿一识韩荆州。 闻之白香山,何人得似张公子,两首诗轻万户侯。 我意或不然,汝家故事须封留。然后归从松子游,我歌不再汝勿酬。 男儿堕地各努力,出世入世俱千秋。
lǎo jiě jīn líng   dài tóu jìng zhōng bái yán cháng chéng luó huài qiān   chǐ zāo qiū gàn chè    
mài shēn dàn zuò   zhǔ kǒu zēng wèn huān chà tān zi yún shì   rén rèn xué tíng wèi    
shāng shēng liáo liàng dòng jīn shí   chǐ cuò luò pán yín gōu yún shì suǒ qiú dàn   yuàn shí hán jīng zhōu    
wén zhī bái xiāng shān   rén de zhāng gōng   liǎng shǒu shī qīng wàn hòu  
huò rán   jiā shì fēng liú rán hòu guī cóng sōng yóu   zài chóu    
nán ér duò   chū shì shì qiān qiū