大雨宿仰山翌旦骤霁混融云无乃开仰山之云乎出山道中作此寄混融

宋代 范成大
谁开大仰云,此岂吾力及。日光千丈毫,弹指众峰立。 衡山捲阴气,海市发冬蛰。韩苏两枯鱼,出语自濡湿。 人厄与天穷,底用苦封执。但喜拄杖俊,仍欣芒屩涩。 向来三尺泥,有足似羁絷。龙渊古桥皴,獭径寒溜泣。 春浅山容瘦,风饕涧声急。一箪寄前村,野蔌旋收拾。 猫头髡笋尖,雀舌剥茶粒。土毛冠江西,斗酒况可挹。 聊同一笑粲,缓赋百忧集。
shuí kāi yǎng yún   guāng qiān zhàng háo   tán zhǐ zhòng fēng
héng shān juǎn yīn   hǎi shì dōng zhé hán liǎng   chū shī 湿
rén è tiān qióng   yòng fēng zhí dàn zhǔ zhàng jùn   réng xīn máng juē
xiàng lái sān chǐ   yǒu shì zhí lóng yuān qiáo cūn   jìng hán liū
chūn qiǎn shān róng shòu   fēng tāo jiàn shēng dān qián cūn   xuán shōu shí
māo tóu kūn sǔn jiān   què shé chá máo guān jiāng 西   dǒu jiǔ kuàng
liáo tóng xiào càn   huǎn bǎi yōu