答谢邺门

清代 成鹫
谢君于我称父执,贱子今年过四十。昨日别君穗城下,短鬓参差冠岌岌。 今朝相见秋风里,兀突山僧拥高笠。本来面目看未真,须臾大笑转成泣。 大笑空尔为,仲尼弟子称阇黎。涕泣勿复道,山上蓼莪山下草。 君亲未报惭万一,仰首高天看白日。白日天上转,浮云眼中变。 自悔平生识字多,祇能读书不读典。一朝蹴踏虚空碎,法王与我开方便。 为报东山莫鸣鼓,山僧有心良独苦。学道无成成亦老,此身在世知无补。
xiè jūn chēng zhí   jiàn jīn nián guò shí zuó bié jūn suì chéng xià duǎn   bìn cēn guān    
jīn zhāo xiāng jiàn qiū fēng   shān sēng yōng gāo běn lái miàn kàn wèi zhēn   xiào zhuǎn chéng    
xiào kōng ěr wèi   zhòng chēng shé dào shān   shàng liǎo é shān xià cǎo    
jūn qīn wèi bào cán wàn   yǎng shǒu gāo tiān kàn bái bái tiān shàng zhuǎn   yún yǎn zhōng biàn    
huǐ píng shēng shí duō   néng shū diǎn zhāo kōng suì   wáng kāi fāng biàn   便  
wèi bào dōng shān míng   shān sēng yǒu xīn liáng xué dào chéng chéng lǎo   shēn zài shì zhī