答谢安诗

魏晋 王胡之
荆山天峙,辟立万丈。兰薄晖崖,琼林激响。哲人秀举,和璧夜朗。 凌霄矫翰,希风清往。 矫翰伊何,羽仪鲜洁。清往伊何,自然挺彻。易达外畅,聪鉴内察。 思乐寒权,披条映雪。 朱火炎上,渌水赴泉。风以气积,冰由霜坚。妙感无假,率应自然。 我虽异韵,及尔同玄。如彼竹柏,厉飙俱鲜。 利交甘绝,仰违玄指。君子淡亲,湛若澄水。余与吾生,相忘隐机。 泰不期显,在悴通否。 人间诚难,通由达识。才照经纶,能泯同异。钝神幽疾,宜处无事。 遇物以器,各自得意。长短任真,乃合其至。 畴昔宴游,缱绻髫乱。或方童颜,或始角巾。搴褐揽帔,濯素□吝。 壑无深流,丘无嚣仞。今也华发,卑高殊韵。形迹外乖,理畅内润。 巢由坦步,稷契王佐。太公奇拔,首阳空饿。各乘其道,两无贰过。 愿纺玄契,废疾高卧。 来赠载婉,妙有新唱。博以兼济,约以理当。非不悦子,驽骥殊量。 鸟养养之,任其沈飏。取诸胸怀,寄想郢匠。
jīng shān tiān zhì   wàn zhàng lán báo huī qióng   lín xiǎng zhé rén xiù   lǎng      
líng xiāo jiǎo hàn   fēng qīng wǎng  
jiǎo hàn   xiān jié qīng wǎng   rán tǐng chè wài chàng cōng jiàn   nèi chá      
hán quán   tiáo yìng xuě  
zhū huǒ yán shàng   shuǐ quán fēng bīng   yóu shuāng jiān miào gǎn jiǎ yīng   rán      
suī yùn   ěr tóng xuán zhú bǎi   biāo xiān    
jiāo gān jué   yǎng wéi xuán zhǐ jūn zi dàn qīn zhàn   ruò chéng shuǐ shēng xiāng wàng   yǐn      
tài xiǎn   zài cuì tōng fǒu  
rén jiān chéng nán   tōng yóu shí cái zhào jīng lún néng   mǐn tóng dùn shén yōu chù   shì      
  cháng duǎn rèn zhēn nǎi   zhì    
chóu yàn yóu   qiǎn quǎn tiáo luàn huò fāng tóng yán huò   shǐ jiǎo jīn qiān lǎn pèi zhuó   lìn        
shēn liú   qiū xiāo rèn jīn huá bēi   gāo shū yùn xíng wài guāi chàng   nèi rùn      
cháo yóu tǎn   wáng zuǒ tài gōng shǒu   yáng kōng è 饿 chéng dào liǎng   èr guò      
yuàn fǎng xuán   fèi gāo  
lái zèng zài wǎn   miào yǒu xīn chàng jiān yuē   dāng fēi yuè zi   shū liàng      
niǎo yǎng yǎng zhī   rèn shěn yáng zhū xiōng huái 怀   xiǎng yǐng jiàng