答无逸惠书

宋代 吕本中
三年读书少馀味,灯火可亲病为祟。谢侯好事怜我穷,时遣双鱼问憔悴。 交情乃似亲骨肉,学行坐越诸公辈。胸中万卷书屈蟠,少日力战登诗坛。 下帷却扫谢俗子,冻吟不管儿号寒。只今食粥已数月,千虑百忧烦笔端。 高才本是栋梁器,苦语终无儒生酸。乐章短句又清绝,陶写万象嘲江山。 江南草木不得闲,问君何为愁肺肝。十年行坐想风采,千里魂梦劳追攀。 我无良田归不得,忍穷气味君应识。囊贮未了岁寒计,学道空愧琳与璧。 交亲零落半鬼录,白日轻去真可惜。终朝拨火煮芦菔,南山之南待君吃。
sān nián shū shǎo wèi   dēng huǒ qīn bìng wèi suì xiè hóu hǎo shì lián qióng shí   qiǎn shuāng wèn qiáo cuì    
jiāo qing nǎi shì qīn ròu   xué xíng zuò yuè zhū gōng bèi xiōng zhōng wàn juàn shū pán shǎo   zhàn dēng shī tán    
xià wéi què sǎo xiè   dòng yín guǎn ér hào hán zhī jīn shí zhōu shù yuè qiān   bǎi yōu fán duān    
gāo cái běn shì dòng liáng   zhōng shēng suān yuè zhāng duǎn yòu qīng jué táo   xiě wàn xiàng cháo jiāng shān    
jiāng nán cǎo xián   wèn jūn wéi chóu fèi gān shí nián xíng zuò xiǎng fēng cǎi qiān   hún mèng láo zhuī pān    
liáng tián guī   rěn qióng wèi jūn yīng shí náng zhù wèi liǎo suì hán xué   dào kōng kuì lín    
jiāo qīn líng luò bàn guǐ   bái qīng zhēn zhōng zhāo huǒ zhǔ nán   shān zhī nán dài jūn chī