答吴冲卿学士

宋代 刘敞
人生若浮云,聚散不自知。昔与子相逢,綵衣汝水湄。 两家贺羊酒,道路生光辉。变故一朝革,各在天一涯。 我病陈蔡间,固穷莫自持。君为周南居,流涕极所思。 日月忽已改,旧游不可追。岂悟群玉峰,携手如素期。 感怆从中来,当欢反成悲。求友聆嘉音,喟然见新诗。 废学老将落,积忧志益衰。俛仰诸公间,嘿嘿惭见嗤。 子我平生交,夙昔聆箴规。相爱当见勖,勿同众人为。
rén shēng ruò yún   sàn zhī zi xiāng féng   cǎi shuǐ méi
liǎng jiā yáng jiǔ   dào shēng guāng huī biàn zhāo   zài tiān
bìng chén cài jiān   qióng chí jūn wèi zhōu nán   liú suǒ
yuè gǎi   jiù yóu zhuī qún fēng   xié shǒu
gǎn chuàng cóng zhōng lái   dāng huān fǎn chéng bēi qiú yǒu líng jiā yīn   kuì rán jiàn xīn shī
fèi xué lǎo jiàng luò   yōu zhì shuāi yǎng zhū gōng jiān   hēi hēi cán jiàn chī
zi píng shēng jiāo   líng zhēn guī xiāng ài dāng jiàn   tóng zhòng rén wéi