答吴伯固

宋代 郑獬
伯固读我诗,掉头吟不休。 明日踵我门,作诗还相投。 初读颇怪骇,如录万鬼囚。 笔墨又劲绝,涌纸花光流。 想其挥扫时,天匠无雕锼。 倒下百箧珠,滑走不可收。 嗟余文字拙,瑕颣多疮疣。 乃如丑老妇,见此明镜羞。 美言反见诵,伦拟非其俦。 扶树腐木茂,使之凌昆丘。 又欲唱其宫,使我商以讴。 相搏如风雷,直与郊愈侔。 子趋则甚易,於我宁得不。 力敌气遂作,声应律乃酬。 譬如楚汉翁,画地争鸿沟。 我才非子对,何足当戈矛。 幸子时见过,高吟消百忧。
shī   diào tóu yín xiū  
míng zhǒng mén   zuò shī hái xiāng tóu  
chū guài hài   wàn guǐ qiú  
yòu jìn jué   yǒng zhǐ huā guāng liú  
xiǎng huī sǎo shí   tiān jiàng diāo sōu  
dǎo xià bǎi qiè zhū   huá zǒu shōu  
jiē wén zhuō   xiá lèi duō chuāng yóu  
nǎi chǒu lǎo   jiàn míng jìng xiū  
měi yán fǎn jiàn sòng   lún fēi chóu  
shù mào   shǐ 使 zhī líng kūn qiū  
yòu chàng gōng   shǐ 使 shāng ōu  
xiāng fēng léi   zhí jiāo móu  
zi shèn   níng  
suì zuò   shēng yìng nǎi chóu  
chǔ hàn wēng   huà zhēng hóng 鸿 gōu  
cái fēi duì   dāng máo  
xìng shí jiàn guò   gāo yín xiāo bǎi yōu