答王道济寺丞观许道宁山水图

宋代 黄庭坚
往逢醉许在长安,蛮溪大砚磨松烟。 忽呼绢素翻砚水,久不下笔或经年。 异时踏门闯白首,巾冠攲斜更索酒。 举杯意气欲翻盆,倒卧虚樽将八九。 醉拈枯笔墨淋浪,势若山崩不停手。 数尺江山万里遥,满堂风物冷萧萧。 山僧归寺童子後,渔伯欲渡行人招。 先君笑指溪上宅,鸬鹚白鹭如相识。 许生再拜谢不能,原是天机非笔力。 自言年少眼明时,手挥八幅锦江丝。 赠行卷送张京兆,心知李成是我师。 张公身逐铭旌去,流落不知今主谁。 大梁画肆阅水墨我君盘曹忘揖客。 蛛丝煤尾意昏昏,几年风动人家壁。 雨雪涔涔满寺庭,四图冷落让丹青。 笑酬肆翁十万钱,卷付骑奴市尽倾。 王丞来观皆失席,指点如见初画日。 四时风物入句图,信知君家有摩诘。 我持此图二十年,眼前绿发皆华颠。 许生缩手入黄泉,众史弄笔摩青天。 君家枯松出老翟,风烟枯枝倚崩石。 蠹穿风物皆爱惜,不诬方将有人识。
wǎng féng zuì zài cháng ān   mán yàn sōng yān  
juàn fān yàn shuǐ   jiǔ xià huò jīng nián  
shí mén chuǎng bái shǒu   jīn guān xié gèng suǒ jiǔ  
bēi fān pén   dǎo zūn jiāng jiǔ  
zuì niān lín làng   shì ruò shān bēng tíng shǒu  
shù chǐ jiāng shān wàn yáo   mǎn táng fēng lěng xiāo xiāo  
shān sēng guī tóng hòu   xíng rén zhāo  
xiān jūn xiào zhǐ shàng zhái   bái xiāng shí  
shēng zài bài xiè néng   yuán shì tiān fēi  
yán nián shào yǎn míng shí   shǒu huī jǐn jiāng  
zèng xíng juàn sòng zhāng jīng zhào   xīn zhī chéng shì shī  
zhāng gōng shēn zhú míng jīng   liú luò zhī jīn zhǔ shuí  
liáng huà yuè shuǐ jūn pán cáo wàng  
zhū méi wěi hūn hūn   nián fēng dòng rén jiā  
xuě cén cén mǎn tíng   lěng luò ràng dān qīng  
xiào chóu wēng shí wàn qián   juǎn shì jǐn qīng  
wáng chéng lái guān jiē shī   zhǐ diǎn jiàn chū huà  
shí fēng   xìn zhī jūn jiā yǒu jié  
chí èr shí nián   yǎn qián 绿 jiē huá diān  
shēng suō shǒu huáng quán   zhòng shǐ nòng qīng tiān  
jūn jiā sōng chū lǎo   fēng yān zhī bēng shí  
chuān 穿 fēng jiē ài   fāng jiāng yǒu rén shí