大圣乐

宋代 陆游
电转雷惊,自叹浮生,四十二年。试思量往事,虚无似梦,悲欢万状,合散如烟。苦海无边,爱河无底,流浪看成百漏船。何人解,问无常火里,铁打身坚。须臾便是华颠。好收拾形体归自然。又何须着意,求田问舍,生须宦达,死要名传。寿夭穷通,是非荣辱,此事由来都在天。从今去,任东西南北,作个飞仙。
diàn zhuàn léi jīng   tàn shēng   shí èr nián shì liáng wǎng shì   mèng   bēi huān wàn zhuàng   sàn yān hǎi biān   ài   liú làng kàn chéng bǎi lòu chuán rén jiě   wèn cháng huǒ   tiě shēn jiān biàn 便 shì huá diān hǎo shōu shí xíng guī rán yòu zhuó   qiú tián wèn shè   shēng huàn   yào míng chuán shòu 寿 yāo qióng tōng   shì fēi róng   shì yóu lái dōu zài tiān cóng jīn   rèn dōng 西 nán běi   zuò fēi xiān