大聖樂

宋代 陸游
電轉雷驚,自嘆浮生,四十二年。試思量往事,虛無似夢,悲歡萬狀,合散如煙。苦海無邊,愛河無底,流浪看成百漏船。何人解,問無常火里,鐵打身堅。須臾便是華顛。好收拾形體歸自然。又何須著意,求田問舍,生須宦達,死要名傳。壽夭窮通,是非榮辱,此事由來都在天。從今去,任東西南北,作個飛仙。
diàn zhuàn léi jīng   tàn shēng   shí èr nián shì liáng wǎng shì   mèng   bēi huān wàn zhuàng   sàn yān hǎi biān   ài   liú làng kàn chéng bǎi lòu chuán rén jiě   wèn cháng huǒ   tiě shēn jiān biàn 便 shì huá diān hǎo shōu shí xíng guī rán yòu zhuó   qiú tián wèn shè   shēng huàn   yào míng chuán shòu yāo qióng tōng   shì fēi róng   shì yóu lái dōu zài tiān cóng jīn   rèn dōng 西 nán běi   zuò fēi xiān