答任师中家汉公(一题:奉和师中丈汉公兄见

宋代 苏轼
先君昔未仕,杜门皇祐初。 道德无贫贱,风采照乡闾。 何尝疏小人,小人自阔疏。 出门无所诣,老史在郊墟。 门前万竿竹,堂上四库书。 高树红消梨,小池白芙蕖。 常呼赤脚婢,雨中撷园蔬。 矫矫任夫子,罢官还旧庐。 是时里中儿,始识长者车。 烹鸡酌白酒,相对欢有余。 有如庞德公,往还葛与徐。 妻子走堂下,主人竟谁欤。 我时年尚幼,作赋慕相如。 侍立看君谈,精悍实起予。 岁月曾几何,耆老逝不居。 史侯最先没,孤坟拱桑樗。 我亦涉万里,清血满襟祛。 漂流二十年,始悟万缘虚。 独喜任夫子,老佩刺史鱼。 威行乌白蛮,解辫请冠裾。 方当入奏事,清庙陈璠玙。 胡为厌轩冕,归意不少纾。 上蔡有良田,黄沙走清渠。 罢亚百顷稻,雍容十年储。 闲随李丞相,搏射鹿与猪。 苍鹰十斤重,猛犬如黄驴。 岂比陶渊明,穷苦自把锄。 我今四十二,衰发不满梳。 彭城古名郡,乏人偶见除。 头颅已可知,几何不樵渔。 会当相従去,芒鞋老菑畲。 念子瘴江边,怀抱向谁摅。 赖我同年友,相欢出同舆。 冰盘荐文鲔,(鲔,鮥也。 戎、泸常有。 )玉斝倾浮蛆。 醉中忽思我,清诗缀琼琚。 知我少诙谐,教我时卷舒。 世事日反覆,翩如风中旟。 雀罗吊廷尉,秋扇悲婕妤。 升沉一何速,喜怒纷众狙。 作诗谢二子,我师宁与蘧。
xiān jūn wèi shì   mén huáng yòu chū  
dào pín jiàn   fēng cǎi zhào xiāng  
cháng shū xiǎo rén   xiǎo rén kuò shū  
chū mén suǒ   lǎo shǐ zài jiāo  
mén qián wàn gān 竿 zhú   táng shàng shū  
gāo shù hóng xiāo   xiǎo chí bái  
cháng chì jiǎo   zhōng xié yuán shū  
jiǎo jiǎo rèn   guān hái jiù  
shì shí zhōng ér   shǐ shí zhǎng zhě chē  
pēng zhuó bái jiǔ   xiāng duì huān yǒu  
yǒu páng gōng   wǎng huán  
zǒu táng xià   zhǔ rén jìng shuí  
shí nián shàng yòu   zuò xiàng  
shì kàn jūn tán   jīng hàn shí  
suì yuè céng   lǎo shì  
shǐ hòu zuì xiān méi   fén gǒng sāng chū  
shè wàn   qīng xuè mǎn jīn  
piāo liú èr shí nián   shǐ wàn yuán  
rèn   lǎo pèi shǐ  
wēi xíng bái mán   jiě biàn qǐng guān  
fāng dāng zòu shì   qīng miào chén fán  
wéi yàn xuān miǎn   guī shǎo shū  
shàng cài yǒu liáng tián   huáng shā zǒu qīng  
bǎi qǐng dào   yōng róng shí nián chǔ  
xián suí chéng xiàng   shè 鹿 zhū  
cāng yīng shí jīn zhòng   měng quǎn huáng  
táo yuān míng   qióng chú  
jīn shí èr   shuāi mǎn shū  
péng chéng míng jùn   rén ǒu jiàn chú  
tóu zhī   qiáo  
huì dāng xiāng cóng   máng xié lǎo shē  
niàn zi zhàng jiāng biān   huái 怀 bào xiàng shuí shū  
lài tóng nián yǒu   xiāng huān chū tóng  
bīng pán jiàn wén wěi     wěi   luò  
róng cháng yǒu    
  jiǎ qīng  
zuì zhōng   qīng shī zhuì qióng  
zhī shǎo huī xié   jiào shí juǎn shū  
shì shì fǎn   piān fēng zhōng  
què luó diào tíng wèi   qiū shàn bēi jié  
shēng chén   fēn zhòng  
zuò shī xiè èr zi   shī níng