荅祁定之韵

金朝 李俊民
黄菊催秋暮,青山劝客归。事随时渐改,人与物皆非。 爽气收残暑,闲云送落晖。平生会心似,别后往来稀。
huáng cuī qiū   qīng shān quàn guī shì suí shí jiàn gǎi   rén jiē fēi
shuǎng shōu cán shǔ   xián yún sòng luò huī píng shēng huì xīn shì   bié hòu wǎng lái