答钱功甫文学

明代 王世贞
钱郎嗜读书,巧若蜂采蜜。发而为诗歌,诵者齿流溢。 余事乃临池,入品果能逸。新篇左司价,小草素师笔。 三绝名总高,一贫筴安出。扫叶煨地炉,不暖悬罄室。 汤药近戢身,晨昏长绕膝。无心问月旦,有口从甲乙。 贻余游仙咏,白云为萧瑟。晚合方自怜,况乃清狂疾。 胸际祖龙火,都焚惠施帙。握中灵蛇珠,翻从象罔失。 分无英琼瑶,来美不酬一。老余东山卧,勉尔西京日。
qián láng shì shū   qiǎo ruò fēng cǎi ér wèi shī sòng   zhě chǐ liú 齿    
shì nǎi lín chí   pǐn guǒ néng xīn piān zuǒ jià xiǎo   cǎo shī    
sān jué míng zǒng gāo   pín ān chū sǎo wēi   nuǎn xuán qìng shì    
tāng yào jìn shēn   chén hūn zhǎng rào xīn wèn yuè dàn yǒu   kǒu cóng jiǎ    
yóu xiān yǒng   bái yún wéi xiāo wǎn fāng lián kuàng   nǎi qīng kuáng    
xiōng lóng huǒ   dōu fén huì shī zhì zhōng líng shé zhū fān   cóng xiàng wǎng shī    
fēn yīng qióng yáo   lái měi chóu lǎo dōng shān miǎn   ěr jīng 西