荅潘仲子和赠张茂才见枉林园之作

明代 李攀龙
似解沧洲趣,因传白雪声。时才方上下,秋兴独纵横。 车马分交态,林园断世情。名宁花萼重,句自薜萝清。 弱冠推高第,雄飞失后生。二毛如老笔,三抱见连城。 业已深移疾,閒仍事耦耕。有君堪倒屣,一为款柴荆。
shì jiě cāng zhōu   yīn chuán bái xuě shēng shí cái fāng shàng xià qiū   xīng zòng héng    
chē fēn jiāo tài   lín yuán duàn shì qíng míng níng huā è zhòng   luó qīng    
ruò guàn tuī gāo   xióng fēi shī hòu shēng èr máo lǎo sān   bào jiàn lián chéng    
shēn   xián réng shì ǒu gēng yǒu jūn kān dǎo   wèi kuǎn chái jīng