悼子平侄

宋代 张扩
白帢宁从细柳君,欲提尺箠净烟尘。声名便自当敌国,露布复谁推傔人。 夜半忧时长抱膝,生平急义几倾囷。追伤万事盖棺了,木笏青衫负此身。
bái qià níng cóng liǔ jūn   chǐ chuí jìng yān chén shēng míng biàn 便 dāng guó   shuí tuī qiàn rén    
bàn yōu shí cháng bào   shēng píng qīng qūn zhuī shāng wàn shì gài guān le   qīng shān shēn