悼子平侄

宋代 張擴
白帢寧從細柳君,欲提尺箠淨煙塵。聲名便自當敵國,露布復誰推傔人。 夜半憂時長抱膝,生平急義幾傾囷。追傷萬事蓋棺了,木笏青衫負此身。
bái qià níng cóng liǔ jūn   chǐ chuí jìng yān chén shēng míng biàn 便 dāng guó   shuí tuī qiàn rén    
bàn yōu shí cháng bào   shēng píng qīng qūn zhuī shāng wàn shì gài guān le   qīng shān shēn