悼竹

宋代 赵蕃
此君如高人,风节常凌厉。 虽经隆冬中,正色不少替。 春今尽正月,萌蘖且次第。 天公出奇手,白昼变昏翳。 初飞佛场花,继洒鲛人涕。 群儿顾惊走,老眼亦睥睨。 是时凡草木,掩抑若自卫。 惟君独傲然,略不威严霁。 太刚竟摧折,乃悟非善计。 追怀周旋久,于此增懔{唳口换忄}。 其生既冤死,其死可轻弊。 当为杀青简,更以色丝缀。 尽书卓行人,出入生死际。 作我座右铭,蕲能免于戾。
jūn gāo rén   fēng jié cháng líng  
suī jīng lóng dōng zhōng   zhèng shǎo  
chūn jīn jǐn zhēng yuè   méng niè qiě  
tiān gōng chū shǒu   bái zhòu biàn hūn  
chū fēi chǎng huā   jiāo rén  
qún ér jīng zǒu   lǎo yǎn  
shì shí fán cǎo   yǎn ruò wèi  
wéi jūn ào rán   lüè wēi yán  
tài gāng jìng cuī shé   nǎi fēi shàn  
zhuī huái 怀 zhōu xuán jiǔ   zēng lǐn   { kǒu huàn xin   }  
shēng yuān   qīng  
dāng wèi shā qīng jiǎn   gèng zhuì  
jǐn shū zhuó xíng rén   chū shēng  
zuò zuò yòu míng   néng miǎn