道院遣兴

宋代 陆游
满镜新霜老可惊,十年烟陇废春耕。 黄丝黑黍有归梦,白发苍颜无宦情。 浮世不堪供把玩,安心随处是修行。 尚嫌未到无为地,酷爱朝钟暮磬声。
mǎn jìng xīn shuāng lǎo jīng   shí nián yān lǒng fèi chūn gēng  
huáng hēi shǔ yǒu guī mèng   bái cāng yán huàn qíng  
shì kān gōng wán   ān xīn suí chù shì xiū xíng  
shàng xián wèi dào wéi   ài cháo zhōng qìng shēng