悼鹦鹉一首东阎允德吉士

明代 李东阳
翠笼高絓层轩举,中有珍禽解人语。顾影频回席上灯,梳翎却避檐前雨。 左旋右转百态足,忽见昂藏为伛偻。声名价重出比邻,婉娈情多向儿女。 耳娱目玩能几时,珠沈綵碎随尘泥。玉环不系芳魂住,绣闼犹疑晓梦迟。 应怜握粟不自饱,吻渴肠空谁得知。虚令宾客生顾盻,顿觉楹障无光辉。 忆昔携来陇山客,万壑千岩几朝夕。都将妩色慰多愁,转使欢声成太息。 因思异物难豢养,颇似奇才遭挫抑。君不见盐车千里驹,长饥至死无人惜。
cuì lóng gāo guà céng xuān   zhōng yǒu zhēn qín jiě rén yǐng pín huí shàng dēng shū   líng què yán qián    
zuǒ xuán yòu zhuǎn bǎi tài   jiàn áng cáng wèi shēng míng jià chóng chū lín wǎn   luán qíng duō xiàng ér    
ěr wán néng shí   zhū shěn cǎi suì suí chén huán fāng hún zhù xiù   yóu xiǎo mèng chí    
yīng lián bǎo   wěn cháng kōng shuí zhī lìng bīn shēng dùn   jué yíng zhàng guāng huī    
xié lái lǒng shān   wàn qiān yán zhāo dōu jiāng wèi duō chóu zhuǎn   shǐ huān 使 shēng chéng tài    
yīn nán huàn yǎng   shì cái zāo cuò jūn jiàn yán chē qiān zhǎng   zhì rén