悼鸚鵡一首東閻允德吉士

明代 李東陽
翠籠高絓層軒舉,中有珍禽解人語。顧影頻回席上燈,梳翎卻避檐前雨。 左旋右轉百態足,忽見昂藏為傴僂。聲名價重出比鄰,婉孌情多向兒女。 耳娛目玩能幾時,珠沈綵碎隨塵泥。玉環不系芳魂住,繡闥猶疑曉夢遲。 應憐握粟不自飽,吻渴腸空誰得知。虛令賓客生顧盻,頓覺楹障無光輝。 憶昔攜來隴山客,萬壑千岩幾朝夕。都將嫵色慰多愁,轉使歡聲成太息。 因思異物難豢養,頗似奇才遭挫抑。君不見鹽車千里駒,長飢至死無人惜。
cuì lóng gāo guà céng xuān   zhōng yǒu zhēn qín jiě rén yǐng pín huí shàng dēng shū   líng què yán qián    
zuǒ xuán yòu zhuǎn bǎi tài   jiàn áng cáng wèi shēng míng jià chóng chū lín wǎn   luán qíng duō xiàng ér    
ěr wán néng shí   zhū shěn cǎi suì suí chén huán fāng hún zhù xiù   yóu xiǎo mèng chí    
yīng lián bǎo   wěn cháng kōng shuí zhī lìng bīn shēng dùn   jué yíng zhàng guāng huī    
xié lái lǒng shān   wàn qiān yán zhāo dōu jiāng wèi duō chóu zhuǎn   shǐ huān 使 shēng chéng tài    
yīn nán huàn yǎng   shì cái zāo cuò jūn jiàn yán chē qiān zhǎng   zhì rén