捣衣

明代 王恭
独抱清砧冷,那堪捣夜阑。泪飘双杵落,愁绝一灯残。 烟月闺中趣,风霜塞上寒。年年空寄远,相忆恨漫漫。
bào qīng zhēn lěng   kān dǎo lán lèi piāo shuāng chǔ luò chóu   jué dēng cán    
yān yuè guī zhōng   fēng shuāng sāi shàng hán nián nián kōng yuǎn xiāng   hèn màn màn