搗衣

明代 王恭
獨抱清砧冷,那堪搗夜闌。淚飄雙杵落,愁絕一燈殘。 煙月閨中趣,風霜塞上寒。年年空寄遠,相憶恨漫漫。
bào qīng zhēn lěng   kān dǎo lán lèi piāo shuāng chǔ luò chóu   jué dēng cán    
yān yuè guī zhōng   fēng shuāng sāi shàng hán nián nián kōng yuǎn xiāng   hèn màn màn